Trùng Sinh Chi Nghịch Thiên Cuồng Nữ

Chương 5: Quyết tâm, chợ cây

trước
tiếp

Ngón tay Ngọc Tình nhẹ nhàng chạm vào màn chắn kia, không giống trong tưởng tượng đây chỉ là một tấm màng mỏng có thể dễ dàng zuyên qua mà là cứng rắn như mặt tường. 

Nơi này là chỗ nào? Ta đang nằm mơ sao? Ngọc Tình lắc đầu, cô cũng không biết. Nhưng nếu đây không phải là mơ thì làm sao cô có thể xuất hiện ở nơi này? Nếu là mơ, tại sao cô lại thanh tỉnh đến vậy? 

Lần đầu tiên Ngọc Tình cảm thấy bản thân mình không giải thích được một vấn đề. 

Dạo hết một vòng quanh không gian thần bí này, thỉnh thoảng dùng tay sờ sờ “ vách tường”, cuối cùng, cô vẫn không nhận thấy có chỗ nào đặc biệt. Ngọc Tình nghĩ nếu đã là mơ thì cũng sẽ tỉnh lại đi? Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu, cô liền cảm thấy cảnh vật trước mắt thay đổi, trong tầm mắt không còn là sương mù vô tận mà chính là trần của phòng cô. 

Hiện tượng này khiến cho Ngọc Tình có chút giật mình, lại một lần nữa nhắm mắt lại, ý niệm vừa động, cảnh tượng trước mắt lại biến đổi, là không gian đầy sương mù.

Lại đi ra từ không gian, nhìn trần nhà trước mắt. Ánh mắt Ngọc Tình chớp chớp, từ trên giường ngồi bật dậy, sờ soạng khắp người, trên dưới một lượt. Ở kiếp trước cô đã từng đọc qua một số tiểu thuyết huyền huyễn, chuyện xảy ra trên người cô hôm nay có chút giống với nội dung của những cuốn tiểu thuyết này. 

Cuối cùng, tay Ngọc Tình dừng lại trước ngực, trên đó đang đeo một chiếc nhẫn màu xám tro. Ngọc Tình hít mạnh một hơi, đem chiếc nhẵn lấy xuống dưới. 

Chiếc nhẫn này là lúc Ngọc Tình 5 tuổi được bà ngoại tặng, cô vẫn luôn đeo nó trên cổ, nếu hôm nay không xảy ra mấy cái chuyện như vậy chắc có lẽ cô sẽ không lấy nó xuống. 

Chiếc nhẫn màu xám tro lẳng lặng nằm trên tay của Ngọc Tình, tản mát ra từng trận ánh sáng nhu hòa, giống như đang mỉm cười với cô. Ngọc Tình chớp mắt nhìn nó, đem nó từ trong chiếc dây chuyền, đèo vào ngón trỏ tay phải. Chỉ thấy chiếc nhẫn vốn to gấp hai lần ngón tay Ngọc Tình đột nhiên tản mát ra một tia sáng màu xám bạc chậm rãi thu nhỏ lại, cuối cùng dính chặt vào ngón tay mảnh khảnh của cô. 

Đến bây giờ, Ngọc Tình mới có thể chắc chắn rằng mọi chuyện kì lạ lúc nãy là do chiếc nhẫn này. Bất quá, cô tò mò một điều, tại sao chiếc nhẫn này ở kiếp trước theo cô lâu như vậy mà cô chưa từng đặt chân vào không gian kì bí kia? Chẳng lẽ đây là phúc lợi của việc trùng sinh hay sao? 

Bất quá, phúc lợi này cũng quá yếu đi, mảnh không gian kia thoạt nhìn trống trơn như vậy thì có thể làm được gì? Chẳng lẽ dùng để đựng đồ vật này nọ? 

Đang suy nghĩ thì ngoài cửa sổ vang lên tiếng thắng xe đạp. Ngọc Tình nhoài người ra cửa sổ thì thấy ba của cô đã trở về. 

Nhìn người đàn ông  ngoài cửa sổ, tâm Ngọc Tình như có một dòng nước ấm. Kiếp trước, cô luôn luôn phiêu bạc bên ngoài, rất ít khi có cơ hội ở cạnh người nhà của mình. Nhưng mỗi lần cô trở về nhà, người đàn ông này đều sẽ cho cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình. 

Kiếp trước, bởi vì ông nội của cô mà ba mẹ cô phải ly hôn vào năm cô 11 tuổi. Lúc đó cô vì quá bận rộn với việc huấn luyện nên không chú ý đến tình huống trong nhà. Mà ba của cô vì lo cho cô nên không có tái hôn, một mình sống đơn độc trong căn nhà vắng. 

Hồi tưởng lại mọi việc, đã lâu rồi không chảy nước mắt, ánh mắt cô cũng có chút ẩm ướt. Ngọc Tình hít vào một hơi dài, có lẽ một lần nữa sống lại, mọi chuyện có thể thay đổi, có thể cho ba ba của cô có được một cuộc sống hạnh phúc. 

Đem giọt nước mắt trong hốc mắt nuốt ngược trở lại, Ngọc Tình đi ra khỏi phòng, chào đón nam nhân đã trở về. 

Hắn cũng là một người cao lớn, bộ dạng soái khí mười phần, là loại người thực giản dị. Bởi vì lâu năm đi làm bên ngoài nên làn da có chút ngâm đen, nhưng trong mắt của Ngọc Tình, ba ba như vậy mới đáng yêu a. 

“ Tiểu Tình, sao con lại đứng ở cửa? Mẹ con không phải đã nói con bị bệnh sao? Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?” Ngọc An Tình nhì thấy Ngọc Tình đứng ở trước cửa, vội  vàng tiến lên hỏi. Ngày hôm qua vì phải tang ca nên hắn không có thời gian đi thăm con gái, nhưng trong long cũng rất lo lắng, bây giờ nhìn thấy con gái yêu hoàn hảo đứng ở chỗ này, tâm tình đè nén rốt cuộc cũng thả xuống. 

“ Ba, con không sao.” Ngọc Tình nở một nụ cười, không phải là loại cười nhợt nhạt thương bắt tại bên môi mà là một nụ cười phát ra từ nội tâm, hai mắt to của cô cũng loan lên, kéo tay của Ngọc An Quân qua, hai cha con họ cùng nhau đi vào nhà. “ Ba đã ăn cơm chưa? Hôm nay để con nấu cơm cho ba ăn có được hay không?” 

Ngọc An Quân nghe con gái nói như vậy, phốc một cái cười ra tiếng, đưa tay nhu nhẹ mái tóc của Ngọc TÌnh, “ Con nha, biết làm cái gì. Vẫn là để cho ba nấu cơm đi. Con không thoải mái thì cứ về phòng nghỉ ngơi đi.” 

Nghe cha mình nói như vậy, Ngọc Tình chỉ còn biết gật đầu, ngồi ở một bên xem cha mình bận rộn. 

Chỉ chốc lát sau, Lý Nguyệt cũng trở về. Một nhà ba người vây quanh bàn ăn cùng nhau ăn bữa tối ấm áp. 

Ngọc Tình nhìn cha mẹ như vậy, trong long âm thầm hạ quyết tâm, nhất định cô sẽ không để cho chuyện của kiếp trước lập lại một lần nữa!”

Đêm hôm nay Ngọc Tình lại đi vào không gian thần bí đó, thăm dò hết một lượt cũng chỉ thấy không gian này ngoại trừ mặt cỏ thì cái gì cũng không có. 

Một đêm ngủ ngon, khi Ngọc Tình thức dậy thì cha mẹ cô đã đi làm. Hôm nay là chủ nhật, Ngọc Tình ăn xong buổi sáng liền quyết định đi ra chợ cây ở phụ cận dạo xem. 

Kiếp trước, tuy mới nhìn qua thì Ngọc Tình lạnh như băng, trừ bỏ súng đạn thì cái gì cũng không thích. Nhưng chỉ có những người thân cận với cô mới biết được, Ngọc Tình rất thích hoa cỏ.

Từ trong nha đi ra, một đường tiêu sái đi đến chợ cây ở gần nhà, Ngọc Tình dự tính sẽ mua hai chậu hoa đẹp một chút đặt trong nhà.

Bước vào chợ cây, Ngọc Tình tùy ỳ nhìn xung quanh, những chậu cây bày bán ở nơi này đều rất bình thường, chính là mầy loại cây như cây phát tài, quân tử lan,… mà người khác hay trồng trong nhà.

Ngọc Tình lắc đầu, mấy loại cây đó cô cũng không thích. Đang suy nghĩ, chiếc nhẫn trên tay tự dưng dao động khiến cô cảm thấy nao nao, cúi đầu nhìn đi qua. 

Hết chương 5.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.