Yểu Mệnh

Chương 15: Nghiệp chướng 4

trước
tiếp

Suýt nữa Nguyệt đã nói lộ ra chuyện Phụng từng phá thai một lần rồi, may mà cô dừng lại kịp… Bà Phủ tinh ý nên thắc mắc:

Bộ con Phụng đã… Nguyệt nói lảng ngay:

Đâu có chuyện gì. Tôi muốn nói con nhỏ đang có sức khoẻ kém, không thể để nó bệnh hoạn bởi mang cái thai… nhưng thôi, tôi sẽ có cách khác…

Thấy Nguyệt úp mở như vậy bà phủ lo ngại:

Cô tính toán gì thì cũng nghĩ tới tôi với ông anh Hai cô. Ông ấy mà biết

được chuyện con Phụng làm bậy bạ gì đó là ông ấy giết chết!

Nguyệt nói ởm ờ:

Làm thì làm cho đúng, chứ ai lại làm bậy…

Cô nói xong đứng lên đi ngay, khiến cho bà Phủ càng lo thêm, bà gọi giật ngược:

Cô út! Cô lại đây tôi hỏi thêm coi!

Nhưng út Nguyệt đã đi nhanh ra khỏi cửa. Bởi Phụng đang nằm ở ngôi nhà mướn chờ đợi…

Từ hôm ở bệnh viện về, Phụng lúc nào cũng ở trong tâm trạng nơm nớp lo sợ, hoang mang. Vừa thấy Nguyệt về, cô nàng đã vồ lấy, khóc nức nở:

Con chết út ơi! Nó… nó lại hành con…

Ai hành?

Cái thai! Từ sáng lúc út đi thì nó liên tục quậy, làm con đau đớn không chịu nổi.

Đã uống chén thuốc an thai mà cô pha sẵn chưa?

Uống rồi, nhưng vừa uống vô là con ói ra sạch hết và cái thai càng quậy dữ hơn! Con chịu hết nổi rồi út ơi!

Họ đang nói chuyện thì từ ngoài cửa Lộc chạy ùa vào. Anh vừa thở hổn hển vừa mừng ra mặt:

Xong rồi cô út ơi! Nguyệt ngạc nhiên:

Chuyện gì vậy?

Đứa… đứa nhỏ.. coi như xong rồi.

Đến Phụng đang đau đớn mà cũng hỏi dồn:

Xong là sao?

Lộc nói chậm từng tiếng một:

Nó biến đâu mất rồi!

Út Nguyệt kinh ngạc.

Thật vậy sao? Mà biến đi đâu? Phụng lo lắng:

Thứ quỷ quái đó không dễ bỏ đi đâu. Nó là oan hồn thì chuyện ở hay biến mình làm sao kiểm soát được.

Nhưng Lộc quả quyết:

Anh đã tìm khắp nơi rồi, không hề thấy nó. Mà anh lấy ra bộ đồ trẻ con đưa cho út Nguyệt xem, vừa trông thấy thì cả cô và Phụng đều kêu lên:

Đồ của nó!

Thì đây là quần áo đứa bé đang mặc, vừa rồi cháu tìm thấy nó bỏ ngoài sân. Phụng nghe trong bụng mình nhói đau và như có ai xúi, cô thốt lên:

Đem đốt nó đi!

Lộc còn lưỡng lự thì út Nguyệt giật lấy, cô chạy ra sân và châm lửa đốt liền. Bộ quần áo cháy rất nhanh và khi nó vừa cháy hết thì cũng vừa lúc Phụng bật đứng dậy vừa reo lên sung sướng:

Con hết đau bụng rồi út ơi.

Cô đưa tay xoa xoa bụng như còn chưa tin và rồi đột nhiên hỏi:

Hình như con… đâu còn có thai nữa?

Hôm qua út Nguyệt đã sờ vào bụng cháu mình, rõ ràng cái thai gò lên và

động đậy nữa, con bữa nay…

Sau khi sờ vào, Nguyệt la lên:

Đúng là không có gì hết!

Lộc chưa được thông báo việc Phụng có thai lần nữa, nên ngơ ngác:

Cái gì không có vậy?

Út Nguyệt nháy mắt không cho Phụng nói, cô hỏi Lộc:

Tao hỏi thật, mày có ăn nằm gì với con Phụng từ bốn năm tháng nay không?

Lộc thành thật:

Từ lúc Phụng phá thai đến giờ tụi con hoàn toàn không có gì với nhau hết!

Thật không?

Dạ thật. Con mà nói láo cho trời tru đất diệt con đi! Nguyệt cười:

Thấy mày thề thốt tao cũng tạm tin. Mà thôi, để tao lo vụ con Phụng cho xong đã…

Cô quay sang Phụng thì cô này đang ưỡn ẹo ra vẻ mừng vui lắm:

Con không còn thấy có chút gì trong bụng hết. Chắc chắn là con… hết mang thai rơi út ơi!

Vô tình cô nói hớ lên khiến Lộc ngơ ngác:

Em mang thai?

Đến nước này út Nguyệt đành phải nói:

Con Phụng thấy bụng đau, đi bệnh viện khám, người ta ghi là có thai… Phụng chen vào nói:

Nhưng bây giờ hầu như không có gì! Út ơi, mình trở lại bệnh viện cho họ khám lại đi!

Lộc xung phong:

Để anh đưa em đi! Út Nguyệt chặn lại:

Ở đây gần với nhà chồng con Phụng, họ mà thấy nó đi với mày thì họ càu nhà mày xuống! Thôi, để tao đưa đi, thằng Lộc muốn nghe ngóng thì đi theo, nhưng phải cải trang thành người nào đó, để thiên hạ không nhận ra.

Lộc mau mắn:

Để con giả làm người đạp xe lôi. Con có quen với một bác có chiếc xe lôi đang bỏ không, cô út và Phụng chờ cho một chút, con sẽ kiếm đồ thay rồi đưa xe tới đây chở út và Phụng đi tới một bác sĩ sản khoa giỏi mà con có biết.

Lộc đi chừng nửa giờ sau trở lại. Anh ngừng xe ngoài cửa gọi vào nhà:

Ai đi xe thì ra đi!

Khi út Nguyệt và Phụng bước ra họ đã vô cũng kinh ngạc khi nhìn trong lớp quần áo phu xe với chiếc nón lá rách lụp xụp trên đầu. Phụng kêu lên:

Anh giống dân xe lôi quá trời! Lộc đùa:

Cũng phải tập dần, để mai mốt về sống chung với Phụng, lở có thất nghiệp thì cũng có sẵn cái nghề để sinh nhai chứ!

Họ leo lên xe, Lộc đưa tới một bà bác sĩ chuyên khoa sản. Sau khi khám thật kỹ, bà nói liền:

Tuy còn phải thử thở mới biết được chắc chắn là có thai hay không, nhưng qua các dấu hiệu cho thấy thì cô đây hoàn toàn không có gì hết!

Phụng mừng rơn:

Vậy là thật rồi, mừng quá! Bà bác sĩ ngạc nhiên:

Không có thai mà mừng vậy sao? Có đứa nào chưa? Phụng lắc đầu:

Dạ chưa?

Chưa có con thì phải buồn khi chưa có thai chứ? Út Nguyệt phải chen lời:

Thưa bác sĩ là vầy… cháu nó chưa muốn có con để còn tiện làm ăn. Chờ lúc nào thuận tiện mới tính…

Bà bác sĩ quay sang Lộc:

Anh chồng đây phải không? Anh cũng đồng ý với vợ sao? Lộc miễn cưỡng gật đầu:

Dạ, em cũng muốn vậy. Bà bác sĩ lắc đầu:

Từ nào đến giờ thân chủ của tôi hầu hết khi nghe chưa đậu thai thì thất vọng, chán nản l.ắm. Đây là lần đầu…

Trả tiền khám bệnh xong, Phụng giục hai người:

Mình về thôi, chắc má tôi mừng íắm! Út Nguyệt hốt hoảng:

Bộ mày muốn trở về nhà hả Phụng? Phụng gật đầu:

Dạ, đúng rồl! Từ nay con không sợ gì nữa hết, con sẽ trở về nhà sống đàng hoàng, rồi con sẽ bỏ chồng, để chuẩn bị lấy anh Lộc!

Nguyệt lo lắng:

Rồi biết ăn nói sao với bên phú hộ Tư Bền đây? Rồi thằng Tường nữa… Phụng tỏ ra bình thản:

Có gì mà phải lo. Bây giờ con nghĩ rồi, chẳng thà quyết định dứt khoát, chứ còn tiếp tục sống trong cảnh vợ hờ thì con không chấp nhận! Từ ngày lấy con, tay Tường chỉ ngủ nhà có ba đêm rồi biền biệt miết, con còn sống đời làm vợ kiểu đó được sao!

Thấy Lộc im lặng nhìn đi nơi khác, út Nguyệt hỏi:

Ý mày thấy sao, Lộc?

Lộc quay lại đáp rất dứt khoát:

Con đã nói rồi, dẫu có chết con cũng quyết lấy Phụng! Phụng cảm động ngã vào vai Lộc, âu yếm:

Con không thể thiếu anh ấy được…

Út Nguyệt thở dài:

Đành thôi, chứ biết sao…

Ngay tối hôm đó Phụng theo út Nguyệt vào thẳng nhà mình. Bà phủ Hoài vừa thấy con về đã định quát một trận, nhưng khi thấy Phụng vẫn tươi tỉnh và bình thản thì bà hơi ngạc nhiên:

Mày có sao không vậy?

Phụng ôm chầm lấy mẹ, cầm tay bà dặt lên bụng mình khiến bà phủ lụt tay lại, la lớn:

Sao lại có thai, vậy còn đứa con mới sinh đâu? Phụng thản nhiên:

Bầu bì gì đâu má. Bộ má không thấy bụng con là bụng… con gái hay sao? Bà phủ tròn mắt:

Mày với cô út mày. Bộ muốn giỡn mặt với tao hả? Út Nguyệt giờ mới lên tiếng:

Cũng tại con nhỏ này, nó nói hoảng, làm em tưởng… Bà phủ mừng rở:

Nếu vậy thì còn dễ ăn nói với bên kia. Rồi bà thắc mắc:

Sao cả chục năm nay rồi, từ lúc con Phụng được lên Sài Gòn sinh tới nay. không hề thấy bên nhà Tư Bền qua hỏi thăm tiếng nào hết?

Phụng được dịp kể lể:

Cái nhà đó mà biết gì tới ai ngoài họ đâu. Còn thằng Tường thì đi mút chỉ, hình như có vợ bé đâu trên Sài Gòn, còn nhớ gì tới nhà cửa, vợ con!

Út Nguyệt được dịp chen vào, kể tội:

Tôi đã nói rồi, dứt khoát với cái nhà đó cho rồi mà chị còn không chịu! Bà phủ dịu giọng:

Tôi cũng đâu có thiết tha gì, nhưng ngặt nỗi ông anh cô ông ấy sĩ diện, không muốn thiên hạ đàm tiếu. Bởi vậy cho nên…

Phụng nói thằng ra ý của mình:

Kỳ này con tính bỏ luôn! Nhân chuyện con đi sinh hề mà không có con đem theo, con báo là sảy thai, chắc là họ sẽ giận dữ và kiếm chuyện, vậy cũng tốt, con sẽ tuyên bố bỏ về nhà cha mẹ luôn.

Không được đâu con…

Bà phủ can, nhưng út Nguyệt đã đốc vào:

Cứ làm vậy đi con! Nếu mà bây không dám nói thẳng, thì để cô. Tôi sẽ đi với con Phụng qua bên đó nói chuyện với họ một lần cho xong!

Nhưng mà, còn anh cô… Nguyệt xẳng giọng:

Cùng lắm là anh Hai giết em chứ gì, em không sợ, miễn là em cứu con Phụng thoát cảnh khổ là được.

Nói xong cô hối cháu mình

Mày đi liền với tao qua nhà họ! Phụng do dự:

Để từ từ đã cô. Con mới về, để con chơi với má con chút đã… Nguyệt nóng nảy:

Tao muốn đi liền, chứ để nguội tao mất lửa luôn, không nói được!

Phụng đành phải đi theo. Cô sắp sẵn trong đầu kịch bản để nói với nhà chồng chuyện mình có thai mà không sinh. Thậm chí út Nguyệt còn chỉ thêm cho một mánh nói hiệu quả hơn:

Mày cứ nói là sinh.. quái thai, nên sau khi sinh xong mày hoảng quá đã nhờ người bỏ đi rồi!

Phụng dè dặt:

Mấy người già họ không chấp nhận vậy đâu. Có lẽ con sẽ nói là sinh con dị hình và vừa ra đời nó đã chết nên bệnh viện cho mai táng giúp rồi!

Ừ, cứ như vậy…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.